Ảnh hưởng của bệnh điếc đối với trẻ em

02/11/2016 23:08

Bệnh điếc xảy ra ở trẻ em, nhất là điếc nặng khi trẻ em còn nhỏ tuổi rất quan trọng vì ảnh hưởng xấu đến khả năng phát triển ngôn ngữ và tính tình.
Thật ra, trẻ em nghe kém ở nhiều mức độ khác nhau chứ không phải hoàn toàn không nghe dược.
Biết bệnh sớm rất có lợi cho trẻ em vì có thể dùng các biện pháp giáo dục cần thiết, hạn chế ảnh hưởng của bệnh đến sự phát triển của trẻ.
1. Sự phát triển của thính giác.
Tai được thành hình đầy đủ vào tháng thứ 6 của thai kỳ. Nhưng phản xạ thính giác rất khó thử khi mới sinh. Lúc đó trẻ em phản ứng lại các tiếng động lớn và đột ngột ở cường độ 70 – 80 db bằng sự sợ hãi. Do đó người chỉ thử bằng cách này ở trẻ điếc nặng hai bên.
Phản ứng của trẻ em với kích thích có tính phản xạ, bao gồm các cơ thắt lan rộng hay giới hạn ở một chi hoặc đầu, phản xạ Moro, chớp mắt, thay đổi nhịp thở hay cử động nhẹ đầu qua hướng phát ra tiếng động, ở giai đoạn này, không có sự đáp ứng khác nhau tùy theo kích thích. Trẻ sơ sinh hay trẻ em trong vài tuần đầu có thể không có phản ứng đối với kích thích dù thính giác hoàn toàn bình thường.
Ngược lại, ở tuổi này có thể nghiên cứu đáp ứng với kích thích điện tai với độ chính xác như ở trẻ lớn hay người lớn với cùng ngưỡng kích thích. Nhưng khi trẻ không đáp ứng ở những tháng đầu, không nên kết luận. Phải lặp lại thử nghiệm khi trẻ được 6 tháng.
Sự cảm nhận được thế giới âm thanh chỉ xuất hiện từ từ vào 5 hay 6 thàng tuổi.
2. Thử nghiệm thính lực cho trẻ nhỏ.
Tuỳ theo tuổi:
■ Dùng Babymètre (là dụng cụ phát ra âm thanh khoảng 70 đến 80 db) cho trẻ khoảng 3 tháng tuổi.
* Phản ứng với tiếng nói:
• Cho trẻ dưới 2 tuổi với tiếng huýt sáo, tiếng chim hót ở môi trường sinh hoạt bình thường.
Đồ chơi phát ra âm thanh cho trẻ từ 6 tháng đến 2 tuổi.
■ Phản xạ định hướng có điều kiện: cho trẻ từ 6 tháng đến 2 tuổi.
• Từ hai tuổi trở lên dùng:
Dụng cụ Peep – show cho trẻ từ 2,5 tuổi đến 4 tuổi.
Thật ra các đáp ứng của trẻ với kích thích có thể thay đổi tùy theo sự phát triển của trẻ.

bệnh viêm xoang mũi

chữa xoang mũi

chữa viêm xoang bằng cây giao

3. Sự phát triển ngôn ngữ.
Vào khoảng 3 đến 4 tháng tuổi, trẻ em phát ra được một vài tiếng nói dù có bị điếc hay không.
Trẻ em không bị điếc tình cờ sẽ phát ra âm thanh dần dần được thay đổi cho giông với với các ậm thanh nghe được xung quanh. Với sự nỗ lực tập luyện, bắt chước, dò dẫm từ từ, trẻ sẽ lập lại được các tiếng đơn giản nhất mà trẻ nghe dược. Ngôn ngữ như vậy được hình thành theo chu kỳ kín: nghe và nói.
Trẻ bị điếc nặng không nghe được âm thanh bên ngoài và tiếng nói của trẻ phát ra. Trong vài tháng, các tiếng phát âm tự nhiên của trẻ nghèo nàn dần và tắt lịm. Vì vậy, khó mà tập cho trẻ bị điếc phát âm trở lại khi trẻ không nghe được âm thanh một thời gian đài. Như vậy, một trong những công việc quan trọng của giáo dục trẻ điếc sớm là duy trì và khuyến kích phát âm từ lúc còn rất nhỏ.
Một cách tổng quát, dạy phát âm cho trẻ bị điếc càng có kết quả khi thực hiện càng sớm. Qua
khỏi năm đầu của cuộc đời, khả năng này kết thúc. Tập cho trẻ bị điếc phát âm lúc được 4-5 tuổi không bao giờ đạt được kết quả phát âm chính xác.
4. Bị điếc nặng không những ảnh hưởng đến ngôn ngữ mà còn có ảnh hưởng đến tâm lý trẻ.
Trẻ bị điếc cảm thấy bị tách rời khỏi thế giới xung quanh do không nghe được và không nói được. Sự cô lập với thế giới xung quanh đưa đến:
– Sự khác thường về tâm lý.
– Thiếu quan hệ xã hội.
– Sự hiểu biết nghèo nàn về thế giới bên ngoài.
Người ta nhận thấy sự sợ hãi của trẻ em bị
điếc trước các tình huống không chuẩn bị trước, không thể hiểu được ý của người khác và không diễn đạt được ý muôn của mình.
Các phản ứng thay đổi tùy theo trẻ: hung dữ, kích động, lãnh đạm, không ổn định. Tình trạng tâm lý này đôi khi bị nặng thêm do gia đình quá nuông chiều hoặc quá thờ ơ đối với trẻ.
Tuy vậy cũng có nhiều yếu tô” khác làm cho tình trạng tâm lý bất thường này nhẹ bớt, như không khí gia đình hoặc sinh hoạt với bạn có dị tật giống nhau.
5. Phân loại bệnh điếc.
Người ta có thể phân loại bệnh điếc hai tai như sau:
♦ Điếc nhẹ (độ 1): thính lực giảm từ 20 đến 40db, trẻ phát âm không chính xác, nhất là các phụ âm.
♦ Điếc trung bình (độ 2): thính lực giảm từ 40 đến 70 db. Trẻ nói tự nhiên được nhưng chậm và không được rõ, trẻ lẫn lộn nhiều nguyên âm và phụ âm. Cần mang máy trợ thính và tập chỉnh âm.
♦ Điếc nặng (độ 3): ngưỡng nghe được từ 70 đến 90 db. Trẻ chỉ nghe được những tiếng hét lớn. Trường hợp này không những cần dùng máy trợ thính mà còn tập luyện chỉnh âm, nếu không, trẻ không thể nói được.
♦ Điếc thật nặng (độ 4): ngưỡng cường độ nghe được từ 90 db trở lên. Trẻ không thể nghe được tiếng nói. Nếu không mang máy trợ thính và được dạy về chỉnh âm, trẻ sẽ bị câm hoàn toàn.

Tags

Có thể bạn quan tâm

  • Long Bình Tân

    Long Bình Tân

  • Biến chứng do viêm xoang mạn tính

    Biến chứng do viêm xoang mạn tính

  • Hoàng Mai

    Hoàng Mai

  • Bệnh lý viêm mũi xoang xuất tiết

    Bệnh lý viêm mũi xoang xuất tiết

  • Sếp như  tôi  – Ngồi máy lạnh, đi xe hơi sao vẫn bị viêm xoang ?

    Sếp như tôi – Ngồi máy lạnh, đi xe hơi sao vẫn bị viêm xoang ?

  • Điều trị viêm xoang hiệu quả bằng thuốc Nam

    Điều trị viêm xoang hiệu quả bằng thuốc Nam

  • Hốc xoang sáng rõ chỉ sau 03 tháng điều trị bằng thuốc thảo dược

    Hốc xoang sáng rõ chỉ sau 03 tháng điều trị bằng thuốc thảo dược

  • Quyết tâm chữa Viêm xoang vì yêu nghề

    Quyết tâm chữa Viêm xoang vì yêu nghề

Mua ngay

Thông Xoang Tán